Hiển thị các bài đăng có nhãn Zombie. Hiển thị tất cả bài đăng

Xác chết bật quan tài tìm về nhà: Đau đầu nhà khoa học



Chuyện xác chết đột nhiên đứng dậy, đi lại bình thường và trở về nhà của mình dường như chỉ có trong phim kinh dị của hollywood. Tuy nhiên, đây lại là chuyện có thật và rất quen thuộc đối với người Toraja ở Indonesia, việc làm cho những thây ma biết đi là một nghi lễ lưu truyền từ xa xưa trong đời sống tâm linh của họ.

“Ma thuật” có từ lâu đời

Câu chuyện rợn người là một trong những tập tục mai táng kỳ lạ của bộ tộc Toraja tỉnh Nam Sulawesi, Indonesia (từ “Toraja” có nghĩa là “những người ở vùng đất cao”). Từ nhiều năm về trước khi vùng đất người Toraja sinh sống còn bị cô lập và dường như tách biệt với thế giới bên ngoài thì những tin đồn về ma thuật thần kỳ, làm cho xác chết đi đứng bình thường đã được nhiều người trên thế giới biết tới.

Xác chết người Toraja

Xác chết người Toraja

Theo những người già nhất trong bộ tộc, việc làm cho thây ma biết đi có từ thời xa xưa. Vào thời ấy, một cuộc nội chiến đã xảy ra giữa những người Tana Toraja ở phía Tây và người Tana Toraja ở phía Đông.

Người Tana Toraja ở phía Tây đã bị thua thảm hại và bị giết chết gần hết. Trong khi đó, người Tana Toraja ở phía Đông bị thiệt mạng ít hơn và hầu hết các chiến binh đều mang được xác của những người tử nạn về làng để chôn cất.

Ngược lại, do không thể mang xác của những người xấu số về làng, người Tana Toraja ở phía Tây đã nghĩ ra một cách đặc biệt để chôn cất những người chết. Sau đó, họ dùng một phương thức thần bí nào đó làm các xác chết biết đi và tự tìm đường về làng của mình. Kể từ đó, người Tana Toraja vẫn giữ “ma thuật” này và cho đến nay các thầy phù thủy chỉ thực hiện khi có yêu cầu của người nhà người quá cố.

Câu chuyện kỳ lạ này khiến nhiều người đặt dấu hỏi hoài nghi về tính các thực của thông tin và nếu là thật thì cơ chế nào khiến người đã chết nằm yên trong quan tài có thể đứng dậy đi lại như người sống?

Nghệ thuật bảo quản xác chết hoàn hảo.

Từ năm 1905, các nhà khoa học đã tìm thấy những xác người còn nguyên vẹn, không bị phân hủy ở vùng đất này. Điều đặc biệt là dường như những xác người này không hề được tẩm ướp bất cứ một loại hóa chất nào, khác hẳn với phương pháp ướp xác được biết đến của người Ai Cập cổ đại. Tuy nhiên, nhiều nhà khoa học vẫn nghi ngờ có một loại chất đặc biệt giúp bảo quản xác chết, nhưng cho đến nay họ vẫn chưa thể tìm ra câu trả lời.

Còn theo những người dân địa phương, cách thức chôn cất độc đáo của người Tana Toraja cùng với điều kiện thổ nhưỡng đặc biệt có thể là một trong những nguyên nhân quan trọng lý giải cho việc tại sao việc thây ma biết đi lại chỉ có duy nhất ở vùng Mamasa, Indonesia.

Khi một người trong làng qua đời, thi thể của họ sẽ được bọc bằng quần áo trước khi đặt vào quan tài. Sau đó, những người đàn ông sẽ khiêng chiếc quan tài ra nơi chôn cất của bộ lạc.

Người Tana Toraja đặt quan tài trên vách đá vôi dựng đứng

Điều đặc biệt là nghĩa địa của người Tana Toraja nằm cheo leo trên những vách núi đá vôi dựng đứng. Tại đây, người ta đục thành những ô vuông ăn sâu bên trong đá, đủ dài và rộng để vừa một chiếc quan tài.

Nhìn từ phía xa, những ngôi mộ nằm trong lòng núi trông giống những chiếc tổ chim bồ câu hay giống những ô cửa sổ của một khu nhà cao tầng. Chỉ những người đàn ông khỏe mạnh mới làm được công việc chôn cất vất vả này.

Nghĩa trang trên vách núi đá vôi dựng đứng

Nghĩa trang trên vách núi đá vôi dựng đứng

Ban đầu, họ dùng thang tre để bắc lên những khoang mộ trên vách núi và sau đó phải cần tới 4 đến 5 người mới có thể vận chuyển thi thể người quá cố lên vách núi thẳng đứng như tường trước khi đặt người chết vào nơi yên nghỉ cuối cùng.

Những người đàn ông sẽ khiêng chiếc quan tài ra nơi chôn cất của bộ lạc.

Những người đàn ông sẽ khiêng chiếc quan tài ra nơi chôn cất của bộ lạc.

Cũng dễ hiểu khi đến gần những ngôi mộ, người dân không hề thấy mùi hôi thối bởi những xác chết không bị phân hủy mà khô quắt lại, trông như một xác ướp. Nhiều xác chết bước ra khỏi quan tài sau nhiều năm vẫn còn lông mi, lông mày, tóc và khuôn mặt hầu như không bị biến dạng hay thay đổi nhiều.

Theo những người dân nơi đây, việc những xác chết có “chất lượng” tốt như vậy có thể là do trong đá vôi ở vùng này có một loại chất giúp bảo quản xác người. Thêm vào đó việc những thi thể nằm sâu trong vách núi tránh được tác động của thời tiết hoặc sự đào bới của các loại động vật cũng có thể là một nguyên nhân dẫn đến việc các thi thể được giữ nguyên vẹn. Bởi lẽ, một xác chết sẽ không thể đi lại bình thường nếu như xương bị rời rạc mỗi nơi một chiếc.

Hành trình về nhà của những xác chết.

Theo niềm tin của người trong bộ tộc, người chết phải quay trở về ngôi làng nơi anh ta được sinh ra để gặp mặt những người thân. Điều này rất quan trọng bởi vì họ sẽ hướng dẫn những kỹ năng giúp người chết bước vào một cuộc sống mới ở thế giới bên kia.

Người chết phải tự thực hiện hành trình trở về nhà, bất chấp quãng đường đó xa hay gần.

Người chết phải tự thực hiện hành trình trở về nhà, bất chấp quãng đường đó xa hay gần.

Trước đây, nhiều người lo ngại quãng đường trở về nhà của những thây ma quá dài, và sợ rằng những thây ma này lại “chết” một lần nữa trên đường đi, nên họ thường thuê một thầy phù thủy đi đằng sau, nhằm giúp dẫn đường cho những thây ma này trở về nhà an toàn.

Người chết phải tự thực hiện hành trình trở về nhà, bất chấp quãng đường đó xa hay gần. Sau khi được “làm phép”, xác chết có thể đi lại bình thường. Những thây ma di chuyển một cách cứng nhắc, trông giống như một rô-bốt và khuôn mặt dường như không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì.

Nếu một ai đó nói chuyện trực tiếp với xác chết, xác chết sẽ ngã xuống và không thể tiếp tục cuộc hành trình trở về nhà nữa. Do đó, một điều nguy hiểm trong hành trình trở về nhà của các xác chết là gặp những người còn sống và bị họ bắt chuyện.

Để hạn chế rủi ro, các thầy phù thủy thường tìm những con đường vắng vẻ, gần như không có người qua lại để các xác chết có thể tự do đi lại mà không bị làm phiền.

Làm xác chết biết đi bằng cách nào?

Cho đến nay các nhà khoa học vẫn phải đau đầu đi tìm lời giải cho việc bằng cách nào mà phù thủy Toraja có thể khiến những xác chết đi lại và nhận biết được nhà của mình để trở về.

Câu trả lời được tạm cho là hợp lý nhất là việc các thầy phù thủy đã sử dụng một loại chất độc dạng bột nhằm đưa người chết sống trở lại trong trạng thái vô thức, trong một khoảng thời gian nhất định.

Theo đó, loại bột này được cho là chất cực độc đối với người sống do được chiết xuất từ những loài động vật rất độc trong tự nhiên như cá nóc, bọ cạp, nhện độc… Những chất này cũng được cho là tồn tại ở da và nội tạng của con sa giông, cóc, kỳ nhông, bạch tuộc vòng xanh…

Việc làm cho những xác chết biết đi vẫn là một bí ẩn

Việc làm cho những xác chết biết đi vẫn là một bí ẩn

Tuy vậy, đối với người chết, nó lại có tác dụng chẳng khác nào thuốc thần giúp cải tử hoàn sinh. Khi chất bột này được “thổi” vào những xác chết, nó sẽ kích thích hệ thần kinh đã chết hoạt động trở lại một cách vô thức như một cái máy.

Thường thì loại thuốc này sẽ làm cho các thây ma sống lại trong khoảng 3 ngày, đủ thời gian để tìm đường về nhà. Nếu muốn các thây ma sống lại lâu hơn, các phù thủy phải pha chế thuốc với tỷ lệ và liều lượng khác.

Mặc dù vậy, nhiều người vẫn tỏ ra không thỏa mãn với câu trả lời trên và cho rằng việc làm những thây ma biết đi chỉ là một trò ma thuật tà đạo của các phù thủy.

Ngày nay, người Tana Toraja cũng hiếm khi được thấy những thây ma tìm đường về nhà. Người ta e ngại rằng, chẳng bao lâu nữa câu chuyện về những thây ma biết đi sẽ lại chỉ có trong phim ảnh hoặc tưởng tượng. Bởi, ngày càng có ít người biết “ma thuật” này và ít gia đình nào có thể chi trả được chi phí cắt cổ cho việc thuê thầy phù thủy.

Cho đến ngày nay, việc làm cho những xác chết biết đi vẫn là một bí ẩn làm đau đầu các nhà khoa học Indonesia và thế giới.

Thực hư của sự thật khó tin này ra sao, có lẽ chỉ những phù thủy người Tana Toraja mới có câu trả lời xác đáng nhất. Dù dùng ma thuật hay không thì đây vẫn là một nghi lễ tâm linh quý cần được cộng đồng người Tana Toraja và chính phủ Indonesia gìn giữ và bảo vệ.

 Tổng hợp 

Xác chết bật quan tài tìm về nhà

Posted by : Vay Tiêu Dùng Cá Nhân 0 Comments
Tag : ,
"Thây ma sống": Sự thật và truyền thuyết.


Ngày nay, “thây ma sống” không còn là điều gì xa lạ với mọi người. Những câu chuyện về chúng xuất hiện ở khắp nơi, trên truyền hình, phim ảnh, sách báo,…

Nhưng liệu “thây ma sống” có thật trong đời thực thì vẫn là bí ẩn gây tranh cãi?

“Thây ma sống” bắt đầu được biết đến nhiều hơn cách đây vài thập kỷ, đặc biệt là nhờ bộ phim kinh điển Night of the Living Dead (Đêm của người chết sống dậy) năm 1968 của đạo diễn Mỹ - George Romero.

Trang Discovery dẫn lời Blake Smith, một fan cuồng “thây ma sống” và đồng quản lý podcast có chủ đề về quái vật MonsterTalk cho hay: “Mặc dù mọi người nghĩ phim Night of the Living Dead là về thây ma sống nhưng đạo diễn Romero chưa bao giờ gọi chúng như vậy. Ông ấy muốn gọi các nhân vật của mình là ma cà rồng”.

Dẫu nhiều người coi “thây ma sống” chỉ là sản phẩm tưởng tượng, mang tính giải trí của văn hóa đương đại nhưng một số khác lại tin chúng có thật.

Văn hóa Haiti, giống như nhiều nền văn hóa khác ở châu Phi, đắm chìm trong niềm tin vào ma thuật và phù thủy. Niềm tin vào sự tồn tại của “thây ma sống” có liên quan đến tôn giáo Voodoo và lan truyền rộng rãi khắp Haiti trong nhiều thập niên.

Tuy nhiên, không giống các “thây ma sống” xấu xa trong phim Hollywood ngày nay, các “thây ma sống” nguyên thủy ở Haiti không phải là những hung thần mà là nạn nhân. Chúng là những xác chết bị phù phép để tái sinh và bị điều khiển nhằm phục vụ mục đích cụ thể nào đó (thường là làm lao công).

Nhiều người tin "thây ma sống" có thật nhưng hiện hầu như không có bằng chứng về sự tồn tại của chúng.

Nhiều người tin "thây ma sống" có thật nhưng hiện hầu như không có bằng chứng về sự tồn tại của chúng. (Ảnh: Discovery)

Trong lịch sử, sự sợ hãi “thây ma sống” được sử dụng như một biện pháp kiểm soát xã hội và chính trị ở Haiti. Những người được cho là có phép thuật biến người thành “thây ma sống” (chủ yếu là các thầy phù thủy, trong văn hóa Haiti gọi là các “bokor”) luôn có được sự kính trọng và e sợ trong xã hội.

Các “bokor” cũng được cho là thuộc lực lượng Tonton Macoute - lực lượng cảnh sát mật hung ác và đáng sợ, phụng sự chế độ chính trị đàn áp Duvalier (1957-1984). Những ai dám cả gan chống lại các nhà cầm quyền tàn bạo này đều bị đe dọa biến thành thây ma sống - điều mà người dân Haiti lúc bấy giờ không hề coi nhẹ.

Trong truyện, phim ảnh hư cấu, có nhiều cách để tiêu diệt các thây ma sống (thường là chặt đầu hoặc bắn vào đầu), nhưng theo truyện kể dân gian Haiti, mục tiêu là giải phóng người khỏi trạng thái “thây ma sống”, chứ không phải trực tiếp giết hại chính người đó. Người Haiti thường đồn thổi về các cách giải phóng thây ma sống, ví dụ như cho thây ma sống ăn muối hay cho chúng nhìn thấy đại dương để thức tỉnh đầu óc và mong muốn quay trở lại hầm mộ.

Bằng chứng hiếm hoi.

Cho tới nay, hầu như rất hiếm bằng chứng về sự tồn tại của thây ma sống trong đời thực. Trong số ít ỏi bằng chứng được cho là về thây ma sống đó cần phải kể đến trường hợp một người đàn ông tâm thần có tên Clairvius Narcisse.

Vào năm 1980, người đàn ông này đã tuyên bố ông ta “đã chết” năm 1962, sau đó trở thành một thây ma sống và bị ép buộc làm việc như nô lệ cho một trong những đồn điền trồng mía ở Haiti.

Một bức ảnh của Narcisse sau một năm trở lại

Một bức ảnh của Narcisse sau một năm trở lại

Narcisse được cho là đã bị chính người anh ruột biến thành xác sống, vì Narcisse không bán đất cho anh ta. Người này nói ông đã chết vào năm 1962 tại bệnh viện Albert Schweitzer ở Desxchapelles, Haiti và cho rằng ông có ý thức nhưng cơ thể bị liệt.

Sau đó ông được một bokor hồi sinh để trở thành một "thây ma sống" và bị ép buộc làm việc như nô lệ cho một trong những đồn điền trồng mía ở Haiti. Ông đã làm việc một cách vô thức như một xác sống trong suốt 16 năm. Chỉ đến khi bokor chết thì ông mới được giải thoát khỏi cuộc sống nô lệ.

Sau đó, Narcisse dần dần sáng suốt trở lại và trở về ngôi làng của mình. Ban đầu, người ta không tin và hỏi ông về ký ức tuổi thơ mà chỉ người thân mới biết.

Cuối cùng gia đình Narcisse đã công nhận ông là một zombie hồi sinh. Vụ việc cực kì khó lí giải theo hướng khoa học, bởi trên thực tế là các bác sĩ đã kiểm tra xác chết của Narcisse khi ông qua đời và đã chính thức tuyên bố rằng ông đã chết.

Dẫu vậy, Narcisse không đưa ra bằng chứng cho những tuyên bố của mình và cũng không thể chỉ cho các điều tra viên về nơi mà ông ta tuyên bố đã phải làm lao động khổ sai trong gần 20 năm.

Một trường hợp khác được phát hiện bởi nhà nhân chủng học và nghiên cứu về văn hóa dân gian người Mỹ - Zora Neale Hurston năm 1973 về một người phụ nữ tên là Felicia Felix-Mentor.

Người dân địa phương ở đây giải thích rằng người phụ nữ đã chết vào năm 1907 và 20 năm sau thì bà ấy trở lại với hình dạng là một xác sống. Người phụ nữ này có tình trạng tinh thần bị hạn chế, không có khả năng hoạt động thể chất linh hoạt, rất giống với miêu tả về những xác sống.

Xác sống Felicia Felix-Mentor.

Xác sống Felicia Felix-Mentor. Xác sống Felicia Felix-Mentor.

Ngoài Haiti (và một số nơi khác có người sùng bái tôn tôn giáo Voodoo), “thây ma sống” được đông đảo quy kết là “ông kẹ” - một nhân vật truyền thuyết gần giống ma cà rồng. Tuy nhiên, niềm tin này đã thay đổi vào những năm 1980 khi Wade Davis, một chuyên gia trong lĩnh vực dân tộc thực vật học (ethnobotany) thuộc Đại học Havard, tuyên bố đã phát hiện một chất “bột thây ma sống” bí hiểm trong lúc làm việc ngoài đồng ở Haiti. Hoạt chất chính được xác định là một chất độc thần kinh, có thể được sử dụng để đầu độc, đẩy nạn nhân vào trạng thái giống như thây ma sống.

Ông Davis đã viết nhiều cuốn sách về chủ đề trên, về sự liên quan của phép thuật Voodoo, kể cả cuốn sách ăn khách “The Serpent and the Rainbow” về sau được chuyển thể thành một kịch bản phim kinh dị của đạo diễn Wes Craven.

Tuy nhiên, nhiều nhà khoa học tỏ ra hoài nghi các phát hiện của ông Davis và cho rằng chúng đã bị phóng đại. Theo họ, lượng chất độc thần kinh tìm thấy trong những mẫu bột lạ của ông Davis không đồng nhất với nhau và không đủ cao để gây ra các hiệu ứng thây ma sống.

Mặc dù về lý thuyết, “bột thây ma sống” có thể phát tác trong những điều kiện lý tưởng cụ thể, nhưng trong đời thực, rất khó để dùng thứ bột này tạo thành một “thây ma sống”. Dùng quá ít chất độc chỉ có thể gây ra các ảnh hưởng tạm thời, trong khi sử dụng quá nhiều có thể dễ dàng gây tử vong cho nạn nhân.

“Thây ma sống” trong đời thực chỉ là giai thoại chưa được chứng minh.

“Thây ma sống” trong đời thực chỉ là giai thoại chưa được chứng minh.

Ngoài các nghi ngờ về mặt dược lý, còn nhiều lí do khác để hoài nghi tuyên bố về việc con người từng bị biến thành “thây ma sống” lao động khổ sai suốt nhiều thập kỷ qua. Ví dụ như, quá trình có thể biến người thành thây ma sống (giả sử không giết chết họ) sẽ để lại các hậu quả như tổn thương não, chậm chạp và bất hợp tác, hay nói một cách khác không phải là các lao động lý tưởng.

Hơn thế nữa, tính kinh tế từ việc biến người thành thây ma sống không đáng là bao: Haiti là quốc gia nghèo nhất ở Tây bán cầu, không hề thiếu lao động rẻ mạt làm cho các nông trang và đồn điền. Ở một đất nước nơi có thu nhập bình quân hàng năm không đầy 2.000USD thì có vô số người còn sống sẵn sàng làm việc mà gần như không đòi hỏi công sá gì.

Những lao công “thây ma sống” không đòi hỏi thù lao (nếu có tồn tại) sẽ vẫn cần phải được nuôi ăn, mặc và ở, gây tốn kém gần tương đương việc nuôi lao động sống. Vậy, ai sẽ quan tâm tới việc biến người thành thây ma sống khi công việc này đòi thời gian, nỗ lực để bắt cóc một ai đó, làm giả cái chết của họ, dùng chất độc để hồi sinh và biến họ thành nô lệ?

Có một số cách dễ dàng hơn để khiến ai đó bị tổn thương não. Và ngay cả khi cách dùng “bột thây ma sống” hiệu quả, không có gì đảm bảo rằng nạn nhân sẽ trở nên ngoan ngoãn hoặc phục tùng mệnh lệnh bởi họ đơn giản có thể rơi vào trạng thái thực vật.

Và tất nhiên, trong thực tế, người ta chưa bao giờ phát hiện bất kỳ trang trại hay đồn điền trống mía nào có các “thây ma sống” làm việc trên cánh đồng. Do đó, dù “thây ma sống” có càn quét phim ảnh và truyền hình thì sự tồn tại của “thây ma sống” trong đời thực chỉ là giai thoại chưa được chứng minh.

Tổng hợp

"Thây ma sống": Sự thật và truyền thuyết

Posted by : Vay Tiêu Dùng Cá Nhân 0 Comments
Tag : ,
Bí ẩn phong tục tàn bạo thời đồ đá.


Việc phát hiện sọ người với xương mặt bị đập bẹp dúm cho thấy nỗi ám ảnh về thây ma biết đi từng tồn tại từ thời xa xưa.

Thảm họa zombie (tức thây ma biết đi) không chỉ là một sự tưởng tượng đơn thuần của các nhà làm phim Hollywood.

Trên thực tế, nỗi sợ hãi về xác chết biết đi có nguồn gốc sâu xa từ thời đồ đá. Các nhà khảo cổ học thực hiện những dự án ở châu Âu và Trung Đông vừa khai quật được chứng cứ cho thấy hành vi bí ẩn “đập nát mặt người chết", theo trang tin New Scientist.

Sọ người được chôn dưới một khu vực cổ xưa ở Syria trong tình trạng cắt lìa khỏi cơ thể, còn phần xương mặt gãy nát. Kinh khủng hơn, các chuyên gia cho rằng những bộ xương trên đã bị khai quật và cắt phần sọ sau vài năm từ lúc chôn.

Sau khi đập nát phần mặt, người xưa lại đào đất chôn phần xương sọ và thân riêng biệt.

Hình ảnh Bí ẩn phong tục tàn bạo thời đồ đá số 1

Khu vực khai quật xương cốt (Ảnh: Consejo Superior de Investigaciones Cientificas)

Theo chuyên gia Juan José Ibañez của Hội đồng nghiên cứu quốc gia Tây Ban Nha ở Barcelona, phát hiện trên cho thấy những người thi hành tập tục “đập nát mặt” vào thời đồ đá tin rằng họ bị người chết đe dọa.

Có lẽ họ cho rằng cách duy nhất để bảo vệ mình là hủy diệt phần mặt của di hài, cắt lìa đầu và chôn rời hai phần. Lý do đằng sau phong tục tàn nhẫn này vẫn chưa được xác định. Phải có dấu hiệu gì đó ở người chết khiến người sống cảm thấy bất an chứ? Điều đáng sợ là nhiều xương sọ niên đại khoảng 10.000 năm tuổi đã bị tách khỏi phần thân nhiều năm sau khi an táng.

Và toàn bộ xương sọ bị xử lý một cách tàn bạo thuộc về nam giới ở độ tuổi từ 18 đến 30. Người xưa không dùng cách nhẹ nhàng để “thanh toán” người đã chết. Họ cứ lấy một vũ khí bằng đá và đập thẳng vào mặt, theo báo cáo trên chuyên san American Journal of Physical Anthropology.

Các chuyên gia cảm thấy hết sức ngạc nhiên khi phát hiện một khía cạnh hoàn toàn mới ở người thời xưa. Liệu cách đây 10.000 năm, tổ tiên người Syria đã cứu nhân loại khỏi nạn diệt chủng vì zombie?

Tuy nhiên, ông Ibañez lý giải rằng có thể người thời đồ đá tin tưởng hành động báng bổ người chết như vậy giúp họ hấp thu toàn bộ sức mạnh của người đó, hoặc đơn giản chỉ để trút giận hoặc báo thù.

Còn chuyên gia Liv Nilsson Stutz của Đại học Emory ở Atlanta nghĩ ra một giả thuyết khác cũng thú vị không kém: “Tước đi khuôn mặt có thể là hành động muốn đoạn tuyệt người chết với người còn sống”.

Nguồn : 24h.com.vn

Tổ tiên người Syria đã cứu nhân loại khỏi nạn diệt chủng vì zombie?

Posted by : Vay Tiêu Dùng Cá Nhân 0 Comments
Tag : ,

- Copyright © Hội cuồng Creepy - Blogger Templates - Powered by Blogger - Designed by Johanes Djogan -